VietDC.org

Tại sao bà giết ông ấy?

Luật sư: Chồng bà đã nói câu gì buổi sáng hôm đó khiến bà nổi điên lên và giết ông ta ?
Bị cáo: Ông ta quay qua ôm tôi và hỏi “Chúng mình đang ỏ đâu vậy Cathy?”
Luật sư: Thế tại sao bà giết ông ấy?
Bị cáo: Tên tôi là Susan!

Kẻ cắp gặp bà già

Toa hạng nhất vắng khách. Pierre Joli chọn cho mình một chỗ trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình. Khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc va-li da, bước vào. Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để hành lý. Pierre đứng dậy giúp cô gái.

- Rất cám ơn! Cô gái mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác cô có ý ve vãn đôi chút. 

Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Washinton. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận ga đón hắn. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ Virginia rất nhiều.

Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng rất ý thức được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường mình và thiếp đi.

Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.

- Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi! Biết làm sao đây? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 đô để mua vé máy bay.

Cô gái nhìn vào mắt hắn:

- Anh có thể cho tôi vay 200 đô  được không?

Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc tích cóp trong suốt 5 năm trời.

- Không, đáng tiếc là không có, – Hắn trả lời.

Cô gái nở một nụ cười quyến rũ:

- Đưa tôi 200 đô , anh sẽ dễ dàng thoát thân.

Hắn nhìn cô không hiểu:

- Tôi sẽ dễ dàng thoát thân? Cô ngụ ý gì vậy?

- À, đơn giản là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 đô trước khi tàu chúng ta tới Washington. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 đổ?

- Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…

Thoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.

- Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng toa với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ! Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 đô đâu.

- Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.

- Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ!

- Cô quả là đê tiện hết sức…

Cô gái cắt ngang lời hắn:

- Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Baltimore, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng một phút nữa để quyết định. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…

- Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…

Cô gái phì cười khinh bỉ:

- Những kẻ cưỡng dâm bao giờ chẳng nặn ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp nghiêm trọng như thế này!

Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái. Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.

- Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, – nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.

- Bằng hiện vật? Thế nghĩa là thế nào?

- Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới! Cô sẽ nhận 200 đô, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác?

Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.

- Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra.

Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi va-li của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa  dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. Hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Washington- Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.

Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc xuyến vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.

3 điều ước

Một chàng nọ trải qua nhiều ngày vượt sa mạc. Cuối cùng anh ta cạn nước uống. Con lạc đà của anh lăn đùng ra ngỏm vì thiếu nước. Anh ta kiệt sức vì đói khát, phải bò trên cát. Thình lình anh ta thấy có một cái chai vùi trong cát chỉ ló miệng và nút chai. Mừng quá, tưởng chai nước, anh ta vội kéo cái chai lên xoa xoa phủi cát bám đầy quanh chai.
Ngay lúc đó, một ông thần ve chai hiện ra. Để cám ơn sự giải thóat này, thần ve chai cho anh ta 3 điều ước. Chàng ta suy nghĩ 1 lúc rồi nói:
- Tôi ước gì có một bàn đầy cao lương mỹ vị và đủ loại rượu ngon và thức uống.
Thần ve chai búng tay một cái. Một bàn đầy rượu thịt và thức uống hiện ra.
- Còn điều ước thứ 2?  Thần ve chai hỏi anh ta.
- Tôi muốn tôi trở thành giầu có nhất thế giới này.
Thần ve chai lại búng tay. Một nhà kho hiện ra với rất nhiều ngọc ngà châu báu cùng cả 100 tỉ dollars tiền mặt mới cáu cạnh. Trong lúc anh chàng nọ gật đầu thỏa mãn vì quá đã, thần đèn hỏi tiếp:
- Còn điều ước thứ 3 thế nào?
Anh chàng nọ suy nghĩ một chút rồi nói:
- Điều ước thứ 3 của tôi là bất cứ tôi ở đâu, các người đẹp nào cũng muốn và cần tôi.
Thần đèn bèn búng tay một cái, anh chàng nọ trở thành cái…băng vệ sinh.

Đùa thôi mà!

Một cô gái đăng tin tuyển bạn trai :
“Nữ, ngoại hình trung bình, việc làm ổn định, tìm 1 người bạn nam, không quan trọng tuổi tác, ngoại hình, gia cảnh chỉ cần hợp nhau là được, đặc biệt là phải vui tính và biết đùa.
Ít lâu sau, cô gái quen được một anh đẹp trai nhà giàu, vui tính và hay đùa.
Cô gái rất mãn nguyện, cô yêu anh thắm thiết và không tiếc điều gì với anh ta cả vì nghĩ rằng mình đã gặp đúng Mr. Right.
Yêu nhau được 1 thời gian, khi tình cảm đã sâu đậm, cô đặt vấn đề hôn nhân với anh.
Anh ta cười và nói:
- Ấy em, anh chỉ đùa thôi mà.

Giúp kẻ khốn khó

Kế Toán Viên: ông kiếm được hơn 1 triệu đô một năm, nhưng số tiền ông giúp những cơ quan thiện nguyện để giúp người khốn khó ít quá nên không trừ thuế được nhiều!

Chủ Nhà Băng: anh có biết rằng tôi có một bà mẹ già đang bị cancer, tiền trả nhà thương cả trăm ngàn đô một tháng không ? …

 Kế Toán Viên: Ồ, tôi nói vậy vì tôi có một người em bị mù mà lại không có công ăn việc làm nữa. Những người như vậy cần sự giúp đỡ của những người như ông.

 Chủ Nhà Băng: anh có biết rằng tôi cũng có một cô em ly dị chồng, và đang vất vả nuôi một đàn con không ? …

 Kế Toán Viên: Ồ, bây giờ thì tôi hiểu!

 Chủ Nhà Băng: … Gia đình tôi như vậy mà tôi còn không giúp, huống gì giúp người ngoài!!!

KHÔNG CẦN BIẾT

Trong cuộc họp thượng đỉnh Malta, một phụ tá của chủ tịch VN Lông Đức Mạnh hỏi một phụ tá của tổng thống Mỹ Bush:
– Trung bình mỗi công nhân nước ông kiếm một tháng bao nhiêu đô la?
– Khó có con số chính xác, nhưng có thể nói khoảng một ngàn hai trăm đô.
– Thế anh ta tiêu trung bình mỗi tháng bao nhiêu?
– Khoảng một ngàn đô.
– Còn hai trăm đô la thừa để làm gì?
– Cái đó chúng tôi không cần biết. Thế còn trung bình mỗi công nhân VN kiếm bao nhiêu một tháng?
– Khoảng một triệu đồng VN.
– Anh ta tiêu trung bình bao nhiêu một tháng?
– Khoảng năm triệu đồng.
– Thế bốn triệu đồng thiếu lấy đâu ra?
– À, cái đó chúng tôi cũng không cần biết!

Tam tứ núi anh cũng trèo

“Em yêu,
Anh gửi thư này để xác-định một điều là anh yêu em tha-thiết. Trên đời này không có trở ngại nào ngăn được đôi ta. Để gặp em, dù tam tứ núi anh cũng trèo, thất bát sông anh cũng lội, tam thập lục đèo anh cũng qua. Cho dù phải lên rừng đánh nhau với cọp beo, lội xuống sông đọ sức với kình ngạc, anh không hề lui bước. Dù có phải băng vào sa-mạc cát nóng hay dấn thân trên băng tuyết lạnh-lùng, anh không hề nhăn mặt. Cho dù bão bùng, cho gió dông trốt xoáy, lửa đỏ, anh không bao giờ ngần ngại để đến với em.
Tái bút: Mi em ngàn lần. Nếu mai trời không mưa, anh sẽ đến thăm. Yêu.”

Lý-do

Một thầy tu trên đường về tu-viện, bị một cô gái ăn sương níu kéo. Thầy quýnh-quáng giải-thích:
- Cô em ơi! Cô chọn lầm người rồi. Tôi có ba lý-do để không đi với cô được. Một, là tôi không có tiền. Hai, tôi đã nguyện hiến-dâng cuộc đời cho Chúa. Ba,..
Cô gái ngắt lời:
- Thôi khỏi. Lý-do số một đủ rồi!

Cưỡi lạc đà

Trong một cuộc du lịch tại Ai Cập, một nhà báo Âu Châu cảm thấy bất mãn khi thấy một gã người Ai Cập ngồi ngất ngưỡng trên lưng lạc đà, trong khi bà vợ phải đi bộ kéo lạc đà, vượt đèo, trèo núi. Anh nhà báo nói với bà vợ Ai Cập:
- Tôi không thể nào tưởng tượng được người đàn ông Ai Cập, họ chả biết galant gì cả, bắt vợ lội bộ, kéo lạc đà nặng nhọc, trong khi ông ta ngồi thoải mái, ngắm trời mây non nước! Thưa bà, bà có ý kiến gì về chuyện này?
Bà Ai Cập trả lời:
- Ông ơi, ông chả biết gì cả! Nếu chồng tôi dắt lạc đà thì tối đến ông ta còn đâu sức để “làm ăn” với tôi!!!!

Theo đuổi

Chồng: Em có buồn không khi thấy anh hay theo đuổi những cô trẻ đẹp ?
Vợ: Đâu có vấn đề gì đâu anh! Chó nó chạy theo xe, sủa vang trời, nhưng đâu có lái xe được!