VietDC.org

Chiêu kiếm vợ trẻ

Bill, một ông già rất giàu có và goá vợ, tới Câu lạc bộ cùng với một cô tóc vàng khoảng 25 rất gợi tình và đẹp chết người. Vẻ trẻ trung yêu kiều và quyến rũ của cô làm mọi người choáng váng, cô âu yếm khoác tay Bill và nũng nịu lắng nghe từng lời nói của Bill.

Bạn bè Bill rất ngạc nhiên. Họ kéo ông ta ra một góc, vây kín lại và hỏi:

- Bill, làm cách nào mà ông kiếm được một cô bạn gái hay như vậy?

- Bạn gái á? Đấy là vợ tôi!

Mấy người bạn lại càng choáng hơn :

- Thế làm thế nào mà ông thuyết phục cô nàng lấy ông vậy?

- Tôi nói dối về tuổi của mình.

Những người bạn lại hỏi:

- Ý ông là sao? Ông đã bảo với cô ta là ông chỉ mới 50 tuổi hả?

Bill mỉm cười đáp :

- Không, tôi bảo cô ta là tôi 99 rồi !.

Lo cho chồng

Người đàn bà thì thm: “Anh phi gng nh hết nhng li em dn dò. S tin tháng này em gi theo cho anh tiêu vt. Đng khư khư cái tt dành dm như ngày xưa. C tiêu pha thoi mái, khi hết em li gi thêm cho. Nhân đây, em gi thêm vài t báo cho anh đc nhng lúc nhàn ri. Cái đin thoi di dng, i-phone, đi mi này là quà Tết ca em. Mong anh s thích. Còn na, anh phi gng nghĩ ngơi điu đ đ gi gìn sc khe đng quá vt v nhe anh. À, con bé hôm trước em mướn v có ph giúp được vic không? Em biết anh thui thi mt mình, không người chăm nom săn sóc cơm nước, không ai h h sm hôm, mà em thì li không bên cnh anh, em c s anh bun. Nay em li mướn thêm cho anh mt đa na cho vui nhà vui ca, có thêm người ra người vào. Gi có hai đa nó, tr đp, gii giang, li khéo chiu chung thay em lo lng cho anh, em cũng yên lòng phn nào. ”

Người đàn bà ngi trước ngn la bên lò sưởi, va luyên thuyên nói, va lin tay đt lia la xp giy tin đô la, đin thoi di dng, xp báo cũ, và mt con hu xinh đp va mua t Ph Hàng Mã v.

 

Sau cuộc giải phẩu

Vợ bệnh nhân: Thưa bác sĩ, từ ngày bác sĩ giải phẩu cho chồng tôi, anh ấy không còn thiết tha gì tới chuyện chăn gối với tôi nữa!

Bác sĩ: Tôi là bác sĩ mắt và tôi chỉ giải phẩu cho ông nhà sáng mắt ra thôi!

CON BÒ VÀ CỎ KHÔ

Chỉ có hai người trong một toa, trên một chuyến tàu đêm: Một đàn ông và một đàn bà. Họ còn phải đi rất xa nữa. Họ làm quen với nhau và nói chuyện phiếm, và để giết thời gian, người đàn bà bắt đầu kể chuyện:
” Một lần, nhà vua quyết định đi săn. Ông gọi người hầu thân cận vào, dặn phải trông coi công chúa cẩn thận và phải thực hiện mọi mong muốn của công chúa, nếu không sẽ bị chém đầu.

Đêm đến, công chúa gọi người hầu vào phòng ngủ. Người hầu bước vào phòng.Công chúa trần truồng trên giường nói: “Ta đang rất lạnh!” Người hầu tìm thấy cái mền trong phòng đắp cho công chúa rồi bỏ đi.  Đêm hôm sau, cũng vẫn tình huống như hôm trước, chỉ khác là trong phòng không có cái mền nào. Người hầu liền giật cái rèm treo ở cửa sổ xuống, đắp cho công chúa và cũng bỏ đi. Đêm thứ ba thì cái rèm không còn nữa và người hầu buộc phải cởi áo của mình đắp cho công chúa. 

Nhà vua đi săn trở về. Ngài cho gọi cả công chúa và người hầu đến hỏi:
- Nào, người hầu của ta, ngươi hãy cho ta biết ngươi đã thực hiện các nghĩa vụ của ngươi ra sao? 
- Muôn tâu bệ hạ, thần đã thực hiện mọi mong muốn của công chúa rồi ạ. 
– Thế còn con, con có thể nói gì, công chúa? 
- Hắn ta chẳng thực hiện một mong muốn nào của con cả! 
– Thế thì, ngươi hãy chuẩn bị, sáng mai, ta sẽ cho đao phủ chặt đầu ngươi.

Người hầu trung thực tìm đến nhà thông thái, kể lại câu chuyện đó và mong ông giải thích cho tại sao công chúa lại nói vậy. Nhà thông thái chỉ tay vào đống cỏ khô và nói:
- Ngươi có thấy đống cỏ khô đó không? Hãy đến đó và ăn đi! 
- Vì sao? 
- Vì ngươi là con bò!”

Kể đến đây, cả hai người trong toa tàu cùng cười phá lên vì người hầu ngu ngốc kia…Và đã đến lúc người phụ nữ phải xuống tàu… Người đàn ông giúp chị ta mang những cái túi và vali nặng ra khỏi tàu. Trước khi chia tay, người phụ nữ đưa cho người đàn ông một ít tiền. Người đàn ông liền nói:
- Cô ơi, cô đùa sao. Đơn giản là tôi muốn giúp cô thôi mà! 
– Không. Anh không hiểu ý tôi. Tiền này để anh mua… cỏ khô!.

ĐÚNG LÀ NÓ !

Điệp viên 00 Thấy thuộc Tổ Công An chuyên trách về tình báo phản gián tại Saigon nhận lệnh công tác:

“Phải tìm cho được một điệp viên người nước ngoài của địch mới gửi vào đang âm thầm hoạt động trong thành phố của chúng ta. Nhận dạng tên điệp viên lạ – Người thuộc một trong các sắc tộc Á châu, nhìn bề ngoài y như VN, nói tiếng Việt như người Việt vậy… Chấm hết…”

Điệp viên 00 Thấy nhận chỉ thị than trời: “Mẹ nó, thằng dog này nó nhìn y như VN nói tiếng Việt như người Việt đang hòa lẫn trong 8 triệu dân Saigon thi làm sao mà phân biệt để bắt nó đây? Tuy vậy với khả năng “nghiệp vụ cao” 00 Thấy cũng cố gắng theo dõi và sàng lọc.

Một bữa 00 Thấy tất tả, hộc tốc chạy vào xin lệnh sếp:
“Thủ trưởng, cho lệnh bắt nó ngay, em tìm được rồi!”. Thủ trưởng hỏi: “Làm sao cậu biết là nó?”

00 Thấy trả lời: “Thưa thủ trưởng, mấy hôm nay em theo dõi thấy thằng này lạ lắm. Nó đi Honda trên phố mà cứ hễ thấy đèn đỏ, dù là chỗ đó chẳng có công an mẹ gì hết, nó cũng cứ dừng lại đợi cho đến đèn xanh mới chạy… Mẹ nó, dân thành phố mình có thằng nào “hăm” thế đâu? Không công an thì cứ “bùng” chứ mắc gì mà đỗ xe lại với đèn đỏ…”

Thủ trưởng vẫn chưa tin lắm, nói: “Thì cũng có người này người kia, biết đâu anh đấy chỉ vì muốn lưu thông nghiêm luật mà thôi…”

00 Thấy nói tiếp: “Chưa hết thủ trưởng, khi vào quán nó gọi thức ăn người ta đem ra cho no là nó cứ luôn mồm cám ơn… Ơn với iếc cái con mẹ gì. Mua thì bán chứ gì mà cám ơn. Đã vậy khi bước ra khỏi quán có đứa bé chạy đâm sầm vào nó, nó chẳng những không kiểm tra xem có bị thằng bé móc túi hay không mà còn đỡ đứa bé lên rồi mồm xin lỗi… hỏi thăm thằng bé có sao hay không? Vậy mà không lạ sao được, cánh VN mình thời bây giờ thì mấy tiếng cám ơn hay xin lỗi nó đã thuộc từ “đồ cổ” đâu còn ai xài nữa đâu”.

Thủ trưởng vẫn chưa bị thuyết phục lắm… “Thì đời sống văn minh, cũng phải có người thực hiện nếp sống văn hóa cao chứ…”

00 Thấy nói tiếp: “Còn chuyện này em kể nốt sếp nghe.. Em theo nó mấy hôm nay, em thấy nó muốn làm cái gì thì làm, chuyện lớn chuyện nhỏ gì nó cũng tự quyết định và chịu trách nhiệm chứ chẳng chờ… ý kiến lãnh đạo như… chúng ta…”

Thủ trưởng chưa nghe dứt đã quát lên…”Thôi thôi! đúng nó rồi… nó không trốn trách nhiệm, chẳng chờ ý kiến lãnh đạo… thì thằng này không thể nào là…. phe mình được…”

Du lịch Thái Lan

Có một ông già 65 tuổi sau bao nhiêu năm cống hiến sức khỏe cho công việc và sự nghiệp đến khi về già ông tích cóp được số tiền kha khá. Ông quyết định đi Thái Lan để du lịch vì ông nghe nói bên đó mấy vụ “vui vẻ, tươi mát” rất nhiều, ông muốn thử một lần cho biết chút vị với đời.

Sau khi xuống sân bay và thuê khách sạn, ông ta liền hỏi anh phục vụ khu vực nào có vui vẻ, tươi mát, anh ta chỉ dẫn ông tận tình.

Ông cắm cúi đi đến cuối đường lại gặp một ngã ba trên đó có 2 tấm bảng chỉ về 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người trẻ” tấm còn lại ghi : “Dành cho người già”. Thế là ông lại lọ mọ quẹo vào đường dành cho người già cắm cúi đi.

Đi đến cuối đường, ông lại gặp một ngã ba trên có 2 tấm bảng. Một tấm ghi là: “Dành cho người đẹp” tấm còn lại: “Dành cho người xấu” . Ông bụng bảo dạ: “Mình 60 rồi còn đẹp cái gì nữa chứ”, thế là ông đành quẹo vào đường dành cho người xấu, vừa đi ông vừa tự động viên mình: “Sắp được hưởng sung sướng rồi ráng lên”.

Đi đến cuối đường này ông lại nhìn thấy một ngã ba trên lại có 2 tấm bảng rẽ ra 2 hướng. Một tấm ghi: “Dành cho người dẻo dai và nhiều xí quách” tấm còn lại ghi: “Dành cho người hết xí quách”. Ông tự nghĩ: “Mình già rồi làm gì còn xí quách nữa, mình chỉ ráng đi để tận hưởng chút lạc thú cuối đời cho biết với người ta thôi mà” thế là ông rẽ vào con đường thứ 2.

Ông lụm cụm xiêu vẹo bước đi một cách khó nhọc trên con đường với bao suy nghĩ, tưởng tượng ra cảnh vui thú.  Khi đến cuối đường ông nhìn thấy chỉ một tấm bảng treo thật cao. Ông bèn ráng kiếm vật để kê lên nhìn cho rõ bảng ghi chỉ dẫn tiếp theo:
“Ít tiền, già lão, xấu trai, lại còn hết xí quách nữa, thôi quay về nhà đi cha”.

 

Quyển Thánh Kinh cho Mẹ

Bốn anh em họp nhau bàn về quà sinh nhật cho bà mẹ già 95 tuổi. Người con cả nói:

- Tôi sẽ xây cho Mẹ một lâu đài to tại bờ biển.

Người con thứ hai nói:

- Tôi sẽ xây cho Mẹ một Hí Viện trong lâu đài đó với dàn âm thanh tân tiến nhất thế giới.

Người con thứ ba tiếp lời:

- Tôi sẽ mua cho Mẹ một xe Mercedes S600 đời mới nhất.

Người con út châm rãi nói:

- Tôi sẽ lo cho Mẹ vấn đề tâm linh. Mẹ đã già, không còn đọc Thánh Kinh được nữa, nên tôi sẽ mua cho Mẹ một con két đã học thuộc hết quyển Thánh Kinh. Con két này đã được 4 Mục Sư huấn luyện trong 8 năm trời; Mẹ chỉ cần nói cho nó biết bất cứ đoạn Thánh Kinh nào bà muốn nghe, nó sẽ đọc đoạn Thánh Kinh đó cho bà nghe.

Các người anh trầm trồ, thán phục ý tưởng của người em Út.

Sau buổi tiệc Sinh Nhật 95 tuổi của bà Mẹ, bốn anh em nhận được thiệp cám ơn kèm theo ghi chú của bà Mẹ:

- Cám ơn các con đã cho Mẹ những món quà quý giá, nhưng Mẹ chỉ ở một phòng trong căn lâu đài mà phải dọn dẹp nguyên cả lâu đài khiến Mẹ mệt quá! Hí Viện thì rất đẹp với dàn âm thanh tân tiến, nhưng tai Mẹ bây giờ đã điếc đâu còn nghe nhạc nữa; bạn mẹ đều đã già hoặc qua đời hết rồi, đâu còn hát Karaoke như ngày xưa. Chiếc xe Mercedes quá đẹp, nhưng từ năm 80 tuổi Mẹ đâu còn lái xe nữa, đành phải để chiếc xe trong garage thôi! Riêng về quà của thằng Út, Mẹ thấy thực dụng nhất! Mẹ đã vặt lông con chim, làm rô ti ăn rất ngon!

 

BÀ CHỦ GÓA VÀ ANH THỢ CÀY

Khi bà Loan 25t thì ông địa chủ bị nghẽn mạch tim mà chết. Để lại nhà cửa ruộng nương cho bà ta. Nhưng bà chẳng vui gì với gia tài sung túc này . Hằng ngày bà phải trông coi thợ cấy thợ cày 4 mùa xuân hạ thu đông. Bà khg biết trong đám thợ cày có anh Thìn, 30t, vẫn nhìn lén cái eo thon của bà mà nuốt nước miếng ừng ực. Vì khg biết, nên chiều nào bà Loan cũng phát tiền lương cho hắn sau khi hắn rửa chân tay tại cái chum nươc mưa sau nhà.

Hai tuần nay bà Loan cảm thấy hơi lạ vì thằng Thìn hôm nào cũng là người sau cùng lĩnh tiền rồi đóng cỗng giùm bà. Hôm nay, bà Loan phải chờ cả 5 phút mới thấy Thìn đi từ sau nhà đi ngang qua phòng khách có cái sập (cái giừong gỗ lim to) và trên tường là bàn thờ
ông Giap, chồng bà Loan. Bà liền mắng:

- chỉ rửa chân tay mà sao lâu thế ?
Thìn chẳng nói gì cả mà đưa 2 tay rờ mép sập gỗ như người mù, vì 2 con mắt hắn đã trợn ngược nhìn lên trần nhà, rồi liếc nhìn cái bàn thờ ông Giap… Bà Loan sợ quá, bèn mắng to hơn cho mình bớt sợ :
- Mày làm cái gì thế ?
- Tôi là Giáp đây, tôi nhập vào thằng Thìn…   lâu lắm mới có dịp về thăm nhà, mà mắng tôi à?
- Trăm lạy anh, nghìn lạy anh, em đâu có biết  anh về , xin anh bỏ qua cho…Mời anh ngồi  xuống cái sập này đi, để em pha chè anh uống nhé
- Thôi ta thăng đây… Thế là Thìn ngã úp mặt trên sập , rồi từ từ  chống tay ngồi dậy y như vừa tỉnh 1 giấc ngủ…

Bà Loan chẳng biết phải làm gì, bèn đặt tay lên vai Thìn mà hỏi: sao? mệt à?
Thìn làm bộ vội đứng dạy vì đã tỉnh và biết thân phận làm công của mình, nên vội ra về mà quên cả lĩnh tiền.
Hôm sau, bà phát tiền gấp hai cho Thìn và giải thích :
- Hôm qua quên đưa tiền (bà nói như thế là bà đã nhún nhường , vì muốn chuộc lỗi đã mắng chồng). Gái góa nào chẳng muốn chồng mình sống lại…

Chiều nay, Thìn lại trợn mắt bên ngoài phòng khách, bà Loan vội bước tới nắm tay chồng :
- Chào anh, anh đã về ạ ?
- ừ, tôi về để chỉ chỗ mà tôi đã giấu 1 lạng bạc .
- gớm anh thành thật với em quá
- mình đưa vai cho tôi vịn, rồi dẫn tôi ra cái chum nước
- vâng……… đã đến cái chum rồi anh
- à tôi tìm thấy hòn gạch rồi, tôi dẫm lên nó đây này  mình lật nó lên, thì thấy lạng bạc ở dưới đó,  thôi tôi thăng đây.
Thế là anh Thìn ngã ngồi ngay xuống đất, rồi hoàn hồn đứng lên vội vã đi về phía cái cổng ra ngoài…
Bà Loan cúi nhặt lượng bạc cười cười …
- thế ra khi còn sống ông Giáp này cũng lưu manh đấy .

Bỗng dưng mắt bà nhòa lệ : bà càng thuơng nhớ ông Giáp  hơn bao giờ. làm sao tìm được 1 người chồng yêu vợ đến như thế nhỉ ?
Càng nhớ ông ta, bà lại càng mong anh Thìn được đồng nhập. Quả thật, tối nay ông Giáp lại về thăm bà trong phòng khách .Bà liền đóng cửa cài then, rồi mời ông ngồi xuống cái sâp gỗ , bưng cho ông tách nước chè , ông từ từ uống, mắt không trợn nữa mà lim rim ngó xuống tach chè rồi chỉ tay xuống sập ra hiệu mời bà cùng ngồi bên cạnh…

Ôi còn hạnh phúc nào hơn. Ông quàng tay ngang lưng mà vuốt vai bà, rồi ông bóp bóp mà rằng:
- mình hơi gầy hơn trước đấy nhé
- vâng, bao nhiêu công việc trông coi đồng áng của anh   nay em phải cáng đang hết mà lị…

Ông chầm chậm dìu bà vào phòng ngủ. Bà Loan vội vén mùng cho ông vào rồi mới leo lên giừong nằm cạnh ông…
Lâu quá vợ chồng mới được sung sướng nên họ quấn lấy nhau như 2 vợ chồng con rắn hổ mang bành.

Đến lúc sắp hết cuộc mây mưa, thì anh Thìn lại nói:
- tôi thăng đây ( chỉ còn 1 phút nữa thôi, mà ông Giáp  phải thăng thiên lúc này ), nên bà Loan tức quá bèn nói to rằng:
- ông mày thăng, thì mày làm tiếp cho xong đi

Thế là anh Thìn thành công mỹ mãn: vì anh không còn phải diễn tuồng dưới anh nghĩa ông Giáp nữa, mà bà Loan đã bằng lòng cho anh tiếp tục đoạn đường tình ái.

 

Mổ tim

Bệnh nhân lo lắng hỏi bác sĩ: Liệu tôi có bị nguy hiểm tới tính mạng khi mổ tim không?

Bác sĩ: Làm sao tôi biết được! Đây là ca mổ đầu tiên của tôi!

Nhỏ quá

Một bà vợ đến văn phòng bác sĩ và than phiền rằng ông chồng hay nói lảm nhảm trong giấc ngủ. Bác sĩ bảo:
- Nếu vì lý do này thì tôi có thể cho thuốc uống hầu giúp ông nhà không nói nữa trong mơ!
- Ồ không! Tôi chỉ muốn bác sĩ kê cho tôi loại thuốc nào khiến cho chồng tôi nói rõ hơn một chút!