VietDC.org

Thôi miên

Một bà bị bịnh nhức đầu kinh niên tìm đến nhà thôi miên đại tài để xin chữa bệnh. Nhà thôi miên khuyên bà nên đứng trước gương và đọc nhiều lần câu: 
- “Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa …” .

 Sau khi dùng lý trí, đứng trước gương, đọc nhiều lần câu chú:  “Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa ”, bà ta đã khỏi bịnh nhức đầu.

 Sau khi khỏi bệnh, bà ta khoe chồng tin vui, và  đưa ý kiến cùng ông chồng:

  - Anh ơi, cũng đã lâu chúng ta không còn ân ái mặn nồng với nhau nữa, vậy anh nên gặp nhà thôi miên, xem ông ta có thể chữa trị cho anh không?”

 Ông chồng nghe lời vợ, tới gặp thầy thôi miên để tìm cách chữa trị. Tối hôm đó, ông chồng vào buồng tắm, đứng trước gương, đọc những lời chú thầy thôi miên dậy. Sau đó ông ta lên giường và ân ái tới tấp với vợ. Bà vợ sung sướng, thủ thỉ cùng chồng:

 - Tuyệt vời quá mình ơi. Hôm nay anh khỏe như 50 năm về trước!

 Tối hôm sau, ông chồng lại vào buồng tắm, đứng trước gương, đọc những lời thầy thôi miên dậy. Tò mò, bà vợ nhỏm dậy, ghé mắt nhìn vào phòng tắm, nghe lén xem ông chồng đọc những lời gì. Ông chồng đang đứng trước gương, phùng mang trợn má, niệm chú:

 - Cô ta không phải là vợ tôi! Cô ta không phải là vợ tôi ! Cô ta không phải là vợ tôi !

Chết Sướng Hơn

Một chú muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát. Chết, dẹp lép.
Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà bay lại bay vút lên trời xanh, vượt qua trăm ngàn tinh tú đến cúi lạy trước Thượng Đế khóc lóc:
- Thưa ngài, con có làm chi nên tôi đâu mà để bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngài cứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
- Thưa không. Hoàn toàn không. Chỉ có đám muỗi cái khát máu mới rủ nhau đi chích người ta. Đám muỗi đực tụi con là dân “chay trường”. Bữa nào vui lắm cũng chỉ rủ nhau đi hút mật hoa mà thôi.
Thượng Đế gọi đám kỹ sư mang blue print ra coi lại.
Kỹ sư trưởng coi xong, kính cẩn:
- Thưa Thượng Đế, theo bản design của ngài hồi khai thiên lập địa thì chỉ có muỗi cái trưởng thành mới chích hút máu người và động vật máu nóng để nuôi trứng phát triển duy trì nòi giống. Muỗi cái có vòi dạng đặc biệt có thể xuyên thủng da người và động vật để hút máu. Muỗi cái cần hút thêm máu để có nguồn protein để sản sinh ra trứng. Còn muỗi đực được design với 1 cái vòi có đầu loe ra như hình loa kèn chỉ để mút những giọt sương đêm đọng trên hoa trái hoặc mật hoa mà thôi, tuyệt đối không chích ai được.
Tóm lại, muỗi đực dân “ăn chay trường”.
Quay qua muỗi đực, Thượng đế trầm ngâm:
- Thế anh có “chích” mấy nàng muỗi cái không?
Muỗi đực lật đật lại sát gần Thượng đế, trình ngài xem cái vòi toè loe của mình rồi phân bua:
- Thưa ngài, xin ngài coi lại xem, cái vòi này mà chích được ai!
- Anh hiểu sai ý ta rồi. Ta hỏi anh có “chích” muỗi cái bằng cái vòi khác cơ, cái vòi ở dưới kia kià.
Vừa nói, ngài vừa chỉ tay vào hạ thể muỗi đực
Muỗi đực cúi đầu, gãi tai, thú nhận:
- Thưa, cái vụ này thì có. Có đều đều..
Suy nghĩ hồi lâu, Thượng Đế phán:
- Chính vì anh “chích” con muỗi cái, nó có bầu, nó cần protein để nuôi con anh, nó mới phải đi chích máu người. Nếu anh đừng chích nó thì nó cũng chỉ hút sương, hút mật, cũng “trường chay” như anh thôi… Kể cũng không oan uổng gì…
Thượng Đế chưa dứt lời thì muỗi đực, biết mình đuối lý, bật khóc nức nở.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được “chích” muỗi cái nữa. Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ 1 lát, lẩm bẩm như là nói với chính mình:

- Nếu vậy, chết sướng hơn  …..

Bác?

Trông xa cứ tưởng bác già.
Lại gần mới biết chỉ là chú thôi!
Cầm tay, đích thị anh rồi!
Dìu nhau xuống chiếu, tình tôi với mình.

Trích Chúc Thư bà vợ để lại cho ông chồng !

“… Em cấm anh không được cho con mẹ T. đến nhà quàn. Em ghét cái mặt nó không chịu được. Nó mà dẫn xác đến, em trợn mắt lè lưỡi ra là nó đứng tim, nó chết ngay tại chỗ cho coi.
Ðám tang xong thì anh phải bán nhà đi khỏi cái xóm mình đang ở. Em không muốn anh tiếp tục sống cạnh nhà con mẹ B. nữa. Em thấy nó gian lắm. Nó thấy em đi qua là nó nhổ nước miếng xuống đất rồi quay ngoắt vào nhà, mà nó thấy anh thì nó c ười ngỏn ngoẻn nhe răng ngựa ra trong khi em thì có làm gì nó đâu.

Sau ba năm, anh muốn lấy ai thì lấy, em không cấm, nhưng anh không được lấy con mẹ N., con mẹ L., con mẹ C. Anh mà lấy một trong mấy con mẹ này thì em hiện hồn về em bóp cổ anh, em xé xác mấy con voi dầy ngựa xé này ra chứ đừng có mà trêu ngươi em.

Quần áo của em, anh đem cho Salvation Army, cấm không được cho mấy con chằng ăn trăn quấn ấy đụng tới. Nữ trang thì đeo hết cho em rồi hãy chôn. Cái hộp bích qui em cất trong garage, dưới mấy thùng bột giặt, bọc bằng bao plastic thì mang đốt đi cho em. Cấm anh không được mở ra coi. Anh mà không nghe lời em, đêm em hiện về em lấy dây điện em xiết cổ anh.

Trong ấy chỉ có đống hình và thư của mấy con đĩ bạn anh thôi. Không cần phải xem nữa. Ảnh chúng nó bị vẽ râu và chọc mắt rồi thì xem làm gì nữa. Luôn cả quyển sổ điện thoại mà anh tưởng mất, đi kiếm cả tháng không ra hồi đó nữa. Chúng nó ở trong đó hết. Hơn nữa, mấy con đĩ ngựa ấy cũng đâu còn ở những số điện thoại cũ nữa mà kiếm.

Bây giờ em đã ra đi, anh muốn làm gì với những đứa khác thì làm, em không biết thì không sao, nhưng cấm anh không được lạng quạng trở lại với mấy con đĩ ngựa kia. Em nghĩ tới chúng nó mà vẫn còn lộn ruột. Có đứa dám gọi em là sư tử trong thư viết cho anh mà em bắt được. Chúng nó hỗn như thế sao chịu được.

Anh phải nghe lời em: chủ nhật phải ra thăm mộ em, đi một mình, không được hẹn hò đứa nào trong ngày hôm ấy. Có đi chơi với con nào thì cấm không được đeo mấy cái ca vát em mua cho, mấy cái sơ mi, giầy, jacket em chọn cho anh hồi em còn sống.
Em thiêng lắm, nói cho anh biết trước. Ðừng có chọc em cho em điên tiết lên, nghe chửa…”

Size quần áo

Vợ: Anh ơi, nếu em chết sớm anh có buồn không?
Chồng: Dĩ nhiên.
Vợ: Anh có ý định lấy vợ mới không?
Chồng: Ngu sao, một lần là đủ rồi!
Vợ: Sao anh lại nói vậy? Anh phải lấy vợ để có người săn sóc anh lúc tuổi già chứ?
Chồng: Ừ, có thể lấy.
Vợ: Thế anh sẽ cho cô ta ngủ trên giường này hả?
Chồng: Em lẩm cẩm quá, không ngủ trên giường này thì ngủ ở đâu?
Vợ: Thế anh sẽ cho cô ta lái chiếc xe Lexus của em hả?
Chồng: Ừ, sẽ cho cô ấy chiếc xe của em.
Vợ: Thế anh sẽ cho cô ấy đeo nữ trang của em hả?
Chồng: Ừ, cho cô ấy hết nữ trang của em.
Vợ: Thế anh sẽ cho cô ấy mặc quần áo của em hả?
Chồng: Cái đó chắc là không, vì anh đã cho cô ấy thử rồi, size quần áo của cô ấy bé hơn size của em nhiều!
Vợ:???

Ca sĩ

Nhạc sĩ: Cô định trình diễn bài gì và tông gì?
Ca sĩ: Em xin hát bài “Ni Cô Xoã Tóc Bên Bờ Suối “, tông … Đơ !

Cái “zipper”

Tại một bến xe Bus, hành khách đang xếp hàng lên xe. Tới phiên một cô gái trẻ bước lên bực thang đầu tiên, nhưng váy cô quá chặt nên cô lay hoay mãi chưa bước lên bực thang được.

Hơi xấu hổ, cô gái cười ngỏn ngoẻn với tài xế xe Bus và với tay ra sau nới lỏng cái “zipper” của cái váy một chút để có thể bước lên bực thang, nhưng cô vẫn không bước lên xe Bus được vì cái váy vẫn còn chặt. Cô gái đành với tay ra sau và nới lỏng cái “zipper” thêm một chút nữa, … nhưng lần này cô vẫn không bước lên được.

Quá xấu hổ với tài xế và nhóm hành khách đang chờ đợi lên xe, cô gái với tay ra sau và kéo cái “zipper” xuống hết cỡ. Ngay lúc đó, một anh Cowboy Texas đứng đằng sau bế bổng cô ta lên, và nhẹ nhàng đặt cô lên bực thang.

Cô gái vừa xấu hổ, vừa giận dữ hét lên:
- Ai cho phép ông động đến người tôi! Tôi đâu có quen biết gì với ông!

Chàng Cowboy Texas mỉm cười và điềm tĩnh trả lời:
- Mới đầu tôi cũng nghĩ là chúng ta không quen biết, nhưng … khi cô kéo cái “ zipper” của quần tôi xuống tới lần thứ ba, tôi đoán chúng ta đã là … bạn rồi!!!

Sài gòn thay đổi quá

Một cô gái trẻ trung trắng trẻo đi xe ôm, đang đi cô ta bổng nói với tài xế:

- Chà! Sài gòn mới có 10 năm mà thay đổi quá !

Ông tài xế tưởng gặp Việt kiều nên mới hỏi:

- Dạ ! vậy  cô ở nước nào mới về vậy ?

- À … Em ở tù mới ra..

Thần Đèn

Hai vợ chồng đang chơi golf tại một sân golf cực kỳ đắt tiền, bao quanh bởi những ngôi nhà cực kỳ sang trọng. Khi chơi đến lỗ thứ ba, chồng dặn dò vợ:
- “Em yêu, hãy thận trọng, vì nếu trái banh lỡ va vào một cửa kính, thì chúng ta phải đền một số tiền lớn đấy”.
Người vợ làm một cú đánh mạnh, và trái banh bay thẳng vào cửa kính của một ngôi nhà sang trọng nhất. Người chồng tức giận, rầy vợ, sau đó hai người đến gõ cửa ngôi nhà. Một giọng nói trả lời:
- “Mời vào!”
Người chồng mở cửa ra và nhìn thấy một cái chai bể ở góc nhà, các mảnh chai văng đầy phòng khách. Một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ngồi trên ghế bành hỏi:
- “Chính các người đã làm bể cửa kính?”
- “Vâng, nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc.”
- “Thật ra các người đã giải thoát cho ta. Ta là thần đèn bị giam trong cái chai này trong suốt 1.000 năm nay. Vậy để trả ơn các người, ta xin tặng ba điều ước. Nhưng vì có hai người, nên ta sẽ tặng mỗi người một điều ước, còn điều ước thứ ba sẽ dành cho ta. ”
Người đàn ông hỏi người chồng: “ông ước điều gì?”
Người chồng trả lời: “Tôi muốn mỗi tháng nhận được 1 triệu USD”
- “Được thôi, kể từ ngày mai ông sẽ nhận được số tiền này vào mỗi đầu tháng”.
Vị thần quay qua người vợ và hỏi: “Còn điều ước của bà là gì?”
- “Tôi muốn có một ngôi nhà ở mỗi nước trên thế giới.”
- “Được thôi. Kể từ ngày mai bà sẽ nhận được giấy chủ quyền của các ngôi nhà này.”
Người chồng hỏi vị thần: ” Vậy điều ước của ông là gì?”
- “Ta bị nhốt trong cái chai này trong hơn 1.000 năm và suốt thời gian này ta không được gần với phụ nữ. Do đó, điều ước của ta là được gần với vợ ông.”
Hai vợ chồng nhìn nhau một hồi và kéo nhau ra góc nhà bàn tính, cuối cùng người chồng nói:
- “Thôi được, với 1 triệu USD mỗi tháng và tất các các ngôi nhà trên thế giới, chúng tôi đồng ý điều này.”
Vị thần đưa người vợ vào phòng ngủ…
Hai tiếng đồng hồ sau, vị thần hỏi người vợ:
- ” Này, chồng em bao nhiêu tuổi vậy?”
- “40, sao ông lại hỏi tuổi?”
- ” Thật không thể tưởng tượng! Bởi vì đã từng tuổi này rồi mà ông ta còn tin là có thần đèn!”

Cắn rứt lương tâm

Một ông chồng trên giường hấp hối, gọi vợ đến bên mình và hỏi: Em ơi, anh không còn sống được nữa. Em hãy nói thật cho anh, trong suốt thời gian chúng mình chung sống với nhau, em đã phản bội anh bao nhiêu lần ?
Chị vợ không nói gì, chỉ khóc nức nở.
Ông chồng lại hỏi :
- Thôi, em đã không muốn nói thì hãy giải thích cho anh tại sao trong tủ của em có 3 quả trứng và $300?
Chị vợ thút thít :
- Mỗi lần em phản bội anh, em lại cho vào tủ một quả trứng.
Ông chồng thở phào:
- À, thế là chỉ có 3 lần thôi ư? Còn $300 thì sao?
Lần này, chị vợ khóc rất to và giải thích:
- Mỗi lần trứng nhiều quá, em lại đem ra chợ bán với giá rẻ $3 một chục.
Nghe đến đó, ông chồng rú to lên một tiếng, và trút hơi thở cuối cùng.