VietDC.org

Nói dối

Anh chàng John rất chuộng máy móc hàng hóa vừa được tung ra thị trường ; nhiều khi chưa biết rõ lợi ích, hiệu quả của món hang .
Một hôm anh ta vác về nhà một món hàng lạ có hình dáng như một robot và bảo với vợ con đây là một cái máy dò nói dối.
Sẵn dịp cậu con Tommy vừa đi học về muộn 2 giờ ; để biểu diễn máy  John hỏi: “Con đi đâu mà giờ này mới về?”
Cậu con trả lời, “Mấy đứa con đi thư viện làm bài chung.”
Người máy bèn đến gần Tommy tát cho nó một cái như trời giáng, làm nó bổ chửng
John: “Robot này là máy dò nói dối đó con à, con nói dối là nó đánh đau lắm. Nói thật đi, con đi đâu?”
Tommy cúi đầu nói, “Con đến nhà bạn coi phim.”
“Vậy tụi con xem  phim gì?”
Tommy trả lời : Phim “The Ten Commandments.. ”
Người máy đến tát cho Tommy một cái nữa . Nó vội vàng chữa lại: “Tụi con xem phim “The Sex Queen”. Con xin lỗi đã nói dối.”
John nghiêm mặt nhìn con, “Con thật đáng xấu hổ, hồi bằng tuổi con, không bao giờ bố dám nói dối cha mẹ.”
Người máy lẳng lặng đến tát cho John một cái đích đáng.
Marie, vợ John,  ôm bụng cười ngặt ngoẽo, chảy cả nước mắt nước mũi : “Đáng đời anh chưa?  thằng Tommy thật đúng con anh.”
Ngay lập tức người máy cho Marie một cái tát ….đo ván !

Hình phạt trên thiên đường

Ba cô gái bị tai nạn, lên tới của thiên đường thì gặp thánh Peter. Ông này dẫn các cô vào vườn thiên đàn cực đẹp nhưng vịt con đi lại kín cả vườn. Ông bảo: ‘Ai mà dẫm phải vịt thì sẽ bị trừng phạt rất nặng và sẽ phải sống với sẻ xấu nhất trần gian’. Nói xong ông bỏ đi.
Được một lúc thì cô thứ nhất dẫm chết một con vịt. Thánh Peter hiện ra tức thì, dắt theo một người đàn ông cực xấu và nói: ‘Đây là hình phạt dành cho con, con phải sống với hắn’.
Hai cô còn lại sợ khiếp nên cẩn thận hơn. Một lúc sau cô thứ hai dẫm bép một cái nữa. Thế là thánh Peter hiện ra với một người còn xấu hơn lúc nãy.
Cô thứ ba run như cầy sấy, đi dò dẫm từng bước một. Mãi chả dẫm chết con vịt nào, cô dừng chân nghỉ, và thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, thánh Peter hiện ra cùng với một chàng trai tuyệt đẹp và đưa chàng cho cô. Cô vui mừng vô cùng, còn chàng trai mặt cau có bực bội: ‘Tức quá đi, đã cẩn thận thế rồi mà vẫn dẫm chết vịt’.

Vợ bỏ

Hai ông chồng gặp nhau trong một quán bar. Một người thổ lộ: 
- Tôi không biết làm sao nữa, vợ tôi đã bỏ tôi. 
- Nhưng lý do? 
- Bởi vì tôi thường có thói quen đi tiểu lúc 6g30 sáng, chính xác, không hơn không kém một phút. 
- Thật tuyệt, vậy vấn đề là ở đâu? 
- Tôi thường ngủ một mạch và chỉ tỉnh giấc lúc 7g30 sáng!

100 đô là 100 đô!

Ông Chồng:

-         Em ơi, cả đời anh muốn được đi thử máy bay trực thăng ở khu chợ phiên này một tiếng đồng hồ, nhưng em cứ tiếc 100 đô phải trả cho hãng máy bay. Bây giờ, anh cũng gần đất xa trời rồi, em có cho anh đi thử một lần không?

Bà Vợ:

-         Anh cứ mè nheo mãi, 100 đô là 100 đô, đâu có phải là số tiền nhỏ!

Thấy hai vợ chồng ông nọ cứ cãi nhau mãi, nên anh phi công ở khu chợ phiên nói:

-         Hai vợ chồng ông năm nào cũng tới thăm khu này, và năm nào cũng cãi nhau vì 100 đô, vậy tôi sẽ cho ông bà đi miễn phí một tiếng đồng hồ với điều kiện: hai ông bà không được nói một tiếng nào cả trong khi tôi bay lượn máy bay trên không trung. Nếu ông bà hó hé một tiếng là sẽ phải trả tôi 100 đô, chịu không?

Hai vợ chồng ông bà này, mừng quá và ưng thuận ngay.

Tay phi công phóng chiếc máy bay lên thẳng, lạng qua, lạng lại, đâm bổ xuống gần đất, rồi lại phóng vút lên nhiều lần, vẫn thấy hai ông bà này im thin thít. Tay phi công liền lái máy bay nghiêng qua bên này, nghiêng qua bên kia, quay vòng vòng trên không trung nhiều lần, … nhưng vẫn thấy ông bà này im thin thít.

Sau một tiếng đồng hồ bay lượn tả tơi, tay phi công đành đáp xuống phi đạo, và nói với lại đằng sau với hai vợ chồng:

-         Ông bà gan dạ quá, tôi chịu thua không lấy 100 đô của ông bà được!

Bà vợ trả lời:

-         Ông phi công ơi, 100 đô là 100 đô! Nên … khi ông nhà tôi …rớt xuống, tôi vẫn phải im thin thít!

Vận dụng từ chính xác

Ngày đầu tiên về cơ quan, xếp  tuyên bố hùng hồn với nhân viên:

- Đây là giai đoạn đổi mới, chúng ta cần có ý thức tiết kiệm thời gian, vận dụng từ chính xác, ngắn gọn, dễ hiểu. Đặc biệt, các bản báo cáo trình lên cho tôi phải “cụ tỉ” và “cô súc”!

 

Thấy mọi người ngơ ngác, hoang mang, xếp đập bàn cái rầm:

- Thời buổi này mà kém suy luận quá, này nhé “cụ tỉ” là nói tắt của hai cụm từ cụ thể và tỉ mỉ, “cô súc” có nghĩa là cô đọng và súc tích, thế thôi.

 

À, bây giờ thì mọi người đã hiểu. Ai cũng gật gù như mấy cô cậu trong đoạn quảng cáo thuốc tẩy giun. Như vậy, với xếp thì những chuyện xảy ra đã lâu, thuộc dĩ vãng quá khứ thì phải gọi là dĩ khứ.

 

Rồi một hôm được phân công đi giao lưu với đơn vị bạn thì thật sự kinh hoàng khi nghe xếp ra lệnh:

- Các cô cậu đi “giao hợp” với người ta thật chặt chẽ vào, bên cạnh đó cũng phải “điều kinh” cho tốt.

 

Một số chị em đỏ mặt lí nhí hỏi lại liền bị sếp quát:

- Cấm nghĩ bậy! Tôi muốn nói ngắn gọn là “giao hợp” là giao lưu và hợp tác, nó cũng tương tự như “giao phối” thôi, còn “điều kinh” là điều tra kinh nghiệm làm ăn của họ. Không lo làm ăn, toàn lo nghĩ bậy!

Mất hết bạn bè

Ông chồng đi làm về bất chợt gặp vợ đang nằm với một người bạn thân. Ông rút súng bắn chết ngay thằng bạn này.
Bà vợ nói ngay: “Cứ cái đà này thì ông sẽ mất hết bạn bè!”

Nghèo nhất thế giới

Anh A: ” Tôi có lẽ là người nghèo nhất thế giới vì hoạ hoằn lắm mới có bữa cơm, còn toàn phải ăn bo bo.”
Anh B: ” Tôi mới có lẽ là người nghèo nhất thế giới vì  phải nhịn đói dài dài, lâu lắm mới có được bữa cháo!” 
Anh C: Không nói năng gì cả, kéo quần xuống, chổng mông lên, hậu môn đóng toàn mạng nhện !

Thôi miên

Một bà bị bịnh nhức đầu kinh niên tìm đến nhà thôi miên đại tài để xin chữa bệnh. Nhà thôi miên khuyên bà nên đứng trước gương và đọc nhiều lần câu: 
- “Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa …” .

 Sau khi dùng lý trí, đứng trước gương, đọc nhiều lần câu chú:  “Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa. Tôi không còn bị nhức đầu nữa ”, bà ta đã khỏi bịnh nhức đầu.

 Sau khi khỏi bệnh, bà ta khoe chồng tin vui, và  đưa ý kiến cùng ông chồng:

  - Anh ơi, cũng đã lâu chúng ta không còn ân ái mặn nồng với nhau nữa, vậy anh nên gặp nhà thôi miên, xem ông ta có thể chữa trị cho anh không?”

 Ông chồng nghe lời vợ, tới gặp thầy thôi miên để tìm cách chữa trị. Tối hôm đó, ông chồng vào buồng tắm, đứng trước gương, đọc những lời chú thầy thôi miên dậy. Sau đó ông ta lên giường và ân ái tới tấp với vợ. Bà vợ sung sướng, thủ thỉ cùng chồng:

 - Tuyệt vời quá mình ơi. Hôm nay anh khỏe như 50 năm về trước!

 Tối hôm sau, ông chồng lại vào buồng tắm, đứng trước gương, đọc những lời thầy thôi miên dậy. Tò mò, bà vợ nhỏm dậy, ghé mắt nhìn vào phòng tắm, nghe lén xem ông chồng đọc những lời gì. Ông chồng đang đứng trước gương, phùng mang trợn má, niệm chú:

 - Cô ta không phải là vợ tôi! Cô ta không phải là vợ tôi ! Cô ta không phải là vợ tôi !

Chết Sướng Hơn

Một chú muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát. Chết, dẹp lép.
Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà bay lại bay vút lên trời xanh, vượt qua trăm ngàn tinh tú đến cúi lạy trước Thượng Đế khóc lóc:
- Thưa ngài, con có làm chi nên tôi đâu mà để bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngài cứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
- Thưa không. Hoàn toàn không. Chỉ có đám muỗi cái khát máu mới rủ nhau đi chích người ta. Đám muỗi đực tụi con là dân “chay trường”. Bữa nào vui lắm cũng chỉ rủ nhau đi hút mật hoa mà thôi.
Thượng Đế gọi đám kỹ sư mang blue print ra coi lại.
Kỹ sư trưởng coi xong, kính cẩn:
- Thưa Thượng Đế, theo bản design của ngài hồi khai thiên lập địa thì chỉ có muỗi cái trưởng thành mới chích hút máu người và động vật máu nóng để nuôi trứng phát triển duy trì nòi giống. Muỗi cái có vòi dạng đặc biệt có thể xuyên thủng da người và động vật để hút máu. Muỗi cái cần hút thêm máu để có nguồn protein để sản sinh ra trứng. Còn muỗi đực được design với 1 cái vòi có đầu loe ra như hình loa kèn chỉ để mút những giọt sương đêm đọng trên hoa trái hoặc mật hoa mà thôi, tuyệt đối không chích ai được.
Tóm lại, muỗi đực dân “ăn chay trường”.
Quay qua muỗi đực, Thượng đế trầm ngâm:
- Thế anh có “chích” mấy nàng muỗi cái không?
Muỗi đực lật đật lại sát gần Thượng đế, trình ngài xem cái vòi toè loe của mình rồi phân bua:
- Thưa ngài, xin ngài coi lại xem, cái vòi này mà chích được ai!
- Anh hiểu sai ý ta rồi. Ta hỏi anh có “chích” muỗi cái bằng cái vòi khác cơ, cái vòi ở dưới kia kià.
Vừa nói, ngài vừa chỉ tay vào hạ thể muỗi đực
Muỗi đực cúi đầu, gãi tai, thú nhận:
- Thưa, cái vụ này thì có. Có đều đều..
Suy nghĩ hồi lâu, Thượng Đế phán:
- Chính vì anh “chích” con muỗi cái, nó có bầu, nó cần protein để nuôi con anh, nó mới phải đi chích máu người. Nếu anh đừng chích nó thì nó cũng chỉ hút sương, hút mật, cũng “trường chay” như anh thôi… Kể cũng không oan uổng gì…
Thượng Đế chưa dứt lời thì muỗi đực, biết mình đuối lý, bật khóc nức nở.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được “chích” muỗi cái nữa. Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ 1 lát, lẩm bẩm như là nói với chính mình:

- Nếu vậy, chết sướng hơn  …..

Bác?

Trông xa cứ tưởng bác già.
Lại gần mới biết chỉ là chú thôi!
Cầm tay, đích thị anh rồi!
Dìu nhau xuống chiếu, tình tôi với mình.