100 đô là 100 đô!
Ông Chồng:
- Em ơi, cả đời anh muốn được đi thử máy bay trực thăng ở khu chợ phiên này một tiếng đồng hồ, nhưng em cứ tiếc 100 đô phải trả cho hãng máy bay. Bây giờ, anh cũng gần đất xa trời rồi, em có cho anh đi thử một lần không?
Bà Vợ:
- Anh cứ mè nheo mãi, 100 đô là 100 đô, đâu có phải là số tiền nhỏ!
Thấy hai vợ chồng ông nọ cứ cãi nhau mãi, nên anh phi công ở khu chợ phiên nói:
- Hai vợ chồng ông năm nào cũng tới thăm khu này, và năm nào cũng cãi nhau vì 100 đô, vậy tôi sẽ cho ông bà đi miễn phí một tiếng đồng hồ với điều kiện: hai ông bà không được nói một tiếng nào cả trong khi tôi bay lượn máy bay trên không trung. Nếu ông bà hó hé một tiếng là sẽ phải trả tôi 100 đô, chịu không?
Hai vợ chồng ông bà này, mừng quá và ưng thuận ngay.
Tay phi công phóng chiếc máy bay lên thẳng, lạng qua, lạng lại, đâm bổ xuống gần đất, rồi lại phóng vút lên nhiều lần, vẫn thấy hai ông bà này im thin thít. Tay phi công liền lái máy bay nghiêng qua bên này, nghiêng qua bên kia, quay vòng vòng trên không trung nhiều lần, … nhưng vẫn thấy ông bà này im thin thít.
Sau một tiếng đồng hồ bay lượn tả tơi, tay phi công đành đáp xuống phi đạo, và nói với lại đằng sau với hai vợ chồng:
- Ông bà gan dạ quá, tôi chịu thua không lấy 100 đô của ông bà được!
Bà vợ trả lời:
- Ông phi công ơi, 100 đô là 100 đô! Nên … khi ông nhà tôi …rớt xuống, tôi vẫn phải im thin thít!

