“Skippy!”
Jeff mời Suzane về nhà bố mẹ để dự tiệc tân niên và cũng để giới thiệu Suzane cùng bố mẹ và gia đình chàng. Đây là lần đầu tiên Suzane gặp gia đình Jeff nên nàng rất bồn chồn, lo lắng.
Mọi người cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm với đầy đủ sơn hào, hải vị. Trong khi ăn Suzane bắt đầu cảm thấy đau bụng, có thể vì nỗi lo lắng, bồn chồn, và cũng có thể vì món gà nấu phó-mát và sữa tươi mà nàng ăn hơi nhiều. Cơn đau bụng khiến nàng đỏ mặt, tía tai, và chẩy cả nước mắt.
Không còn có thể chịu đựng được nữa, Suzane quyết định nhếch mông lên và cho xì hơi ra một chút xíu. Phát trung tiện này không kêu to lắm, nhưng tất cả mọi người ngồi trong bàn đều nghe thấy. Suzane chưa kịp tỏ dấu ngượng ngịu, ông bố của Jeff đã nhìn con chó đang nằm dưới chân ghế của Suzane và nghiêm nghị la lên, “Skippy!”. Suzane mừng thầm, “May quá, họ tưởng là con chó mới tí-tủm!” và nàng nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Vài phút sau cơn đau bụng lại ùa tới, lần này Suzane tự tin hơn và nàng mạnh bạo nhếch mông lên và cho ra một tràng trung tiện kêu to hơn, và có vẻ có “tầm vóc” hơn. Ông bố của Jeff lại nhìn con chó và la lớn lên, “Bố khỉ, Skippy!”. Suzane cười thật tươi, và nghĩ thầm, “ Con chó này đúng là vị cứu tinh của ta!”.
Vài phút sau cơn đau bụng lại ùa tới, lần này Suzane không còn lo lắng sợ sệt nữa, nàng cho ra một tràng trung tiện, mạnh như tiếng bom, kêu rú lên như tiếng còi xe lửa trong đêm khuya thanh vắng. Ông bố của Jeff nhìn con chó và la lớn lên, “Skippy, mày đi ra chỗ khác ngay … trước khi c. của cô ấy văng vào đầy người mày!”.

